Chờ ánh điện cho đến lúc…chết

Riêng xã Bảo Ái, có ít nhất 200 hộ dân, cả nghìn người, bao năm qua cứ đau đáu ước mơ sẽ có ngày thủy điện trả nợ mình, tri ân với xiết bao hy sinh của mình và cha anh mình bằng cách… cho sử dụng điện.

Mái nhà của người dân<br /><br /><br />Nậm Ngòi không có các thiết bị điện như những ngôi nhà khác.
Mái nhà của người dân Nậm Ngòi không có các thiết bị điện như những ngôi nhà khác.

Bà con buồn bã, tuyệt vọng, bất bình, kiến nghị khắp mọi “cửa” từ thôn bản đến trung ương.

 

1 xã “lòng hồ” có 4 thôn đèn dầu

Anh Nguyễn Trung Sơn – Phó Chủ tịch UBND xã Bảo Ái, huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái – đi tìm mấy cái xe máy cho chúng tôi tự leo dốc cao, vượt đường bùn nhão để vào thăm các thôn bản hy sinh vì lòng hồ thủy điện 50 năm qua. Mất cả tiếng đồng hồ đánh vật với các cung đường rợn tóc gáy, chúng tôi nhìn thấy rất rất nhiều hòn đảo xanh soi gương xuống mặt nước hồ thủy điện Thác Bà.

Hồ Thác Bà có tới 1.300 hòn đảo kỳ ảo như thế. Xã Bảo Ái có hơn 9.000 dân, là xã đông dân thứ nhì của huyện Yên Bình, chỉ thua thị trấn huyện. Cùng với 3 thôn tận khổ khác, Ngòi Ngần 100% số diện tích, số dân chịu cảnh… chưa bao giờ có điện.

Xã, huyện, tỉnh, trung ương, hình như chưa tính đưa điện vào. Với người dân, đường xa khoảng 5-6km từ đường nhựa vượt núi vào thôn, họ lấy đâu ra tiền mà mua cột điện, kéo dây?

Ngành điện thì họ chỉ lo kinh doanh và lại “độc quyền”, nên việc đầu tư hệ thống dẫn điện vào góc rừng đó thì có mà… lỗ tan thây. Thế là họ cứ bỏ mặc bà con.

Đường vào xã Bảo Ái.
Đường vào xã Bảo Ái.

Chúng tôi liên lạc với ông Giang – Giám đốc Thủy điện Thác Bà – ông nói cứ tưởng 100% bà con di dân năm xưa đã có điện (!). Ông nói nhiệm vụ của đơn vị là sản xuất điện hòa vào lưới quốc gia, chứ không phải kéo dây điện hay trích quỹ phúc lợi ra lo cho những người hy sinh vì lòng hồ thủy điện đã mấy mươi năm mà chưa có điện kia.

 “Cái này các anh phải về hỏi Sở Điện lực Yên Bái ấy” – ông Giang nói. Một lãnh đạo tỉnh Yên Bái thì khuyên nên gặp ông Thực – Phó Giám đốc Sở Công Thương Yên Bái – mà hỏi.

Ông Thực nói với tôi, đã và sẽ có dự án “thắp sáng” cho đồng bào đã hy sinh quá nhiều quyền lợi dâng hiến cho thủy điện Thác Bà năm xưa (!?).

Đói nghèo với tốc độ… truyền tải điện

Trong khi dự án cấp điện còn đang… hình thành và chuẩn bị thực thi với “tốc độ rùa bò”, thì đói nghèo và thất học cứ trùm lút nhiều vùng dân cư tội nghiệp kia với tốc độ… truyền tải điện! Với 110 hộ dân, với 565 khẩu, thôn Ngòi Ngần chiếm tới 90% dân số là người có nguồn gốc từ dưới đáy lòng hồ thủy điện Thác Bà “ngoi lên”. 90% số hộ “đạt chuẩn” đói nghèo. Bởi tại suốt mấy chục năm đằng đẵng “tăm tối”, nghèo đủ nhẽ, nên Ngòi Ngần tràn ngập bi kịch.

Trưởng thôn Lê Thế Vinh là người Tày, xốc vác lắm. Anh vốn là công an viên, ngay từ năm 1996, lúc mới “nhận chức”, thấy thanh niên rượu chè, đánh lộn quá mức, anh rà soát rồi vạm vỡ xông pha bắt, xử lý tất.

“Họ sợ tôi đến mức, có xô xát gì, chả ai dám báo với tôi nữa. Như thế lại không tốt cho công tác an ninh. Nhưng vì bắt nhiều người quá, tôi mới nhận ra hầu hết họ không biết chữ. Tôi bèn dạy họ cách vẽ tên mình to như quả trứng gà, gọi là ký biên bản. Có khi họ đánh vật khoảng 7 phút mới vẽ xong một cái chữ là tên của họ” – anh Vinh chua xót kể.

Hết ánh mặt trời là tăm tối bịt bùng, học trò chỉ còn biết đi ngủ từ lúc nhập nhoạng tối. Thế rồi dốt, chán, bỏ học sớm.

Lúc ban ngày thì nóng nực không tài nào làm được việc gì ngoài… phành phạch quạt nan. Đường sá gập ghềnh chín suối mười đèo mới ra đến ủy ban. Nhà mẫu giáo thôn thì hiện tại vẫn đang mượn tạm cái bếp bỏ hoang nhà ông Quang mà dạy và học. Cái vòng khó khăn, thiếu thốn, thất học, đói nghèo cứ luẩn quẩn chưa biết bao giờ mới thôi.

“Bà con thấy tôi làm công an viên quá nhiệt tình, họ bèn bầu luôn làm trưởng thôn” – anh Vinh kể tiếp, khi ngồi cạnh Phó Chủ tịch Nguyễn Trung Sơn tại nhà mình.

Đường vào xã Bảo Ái.
“Bao giờ thì Ngòi Ngần và nhiều vùng dân cư của Bảo Ái có điện? Không ai trả lời được. Chúng tôi cũng chỉ còn biết hứa với bà con là cố mà chờ đợi, hy vọng”, anh Nguyễn Trung Sơn – Phó Chủ tịch UBND xã Bảo Ái, huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái – nói.

 Càng gặp gỡ bà con, anh Vinh càng thấy đau cho thảm cảnh của những người hy sinh vì thủy điện. Lúc đầu là 5,3 vạn người ra đi, gần nửa thế kỷ qua, con cháu chắt của những người đó đã sinh ra, thậm chí đã chết đi khá nhiều thế hệ – xin nhấn mạnh: Tất cả số dân khổng lồ đó, đều chung số phận bị bỏ quên giữa rừng xanh núi đỏ!

 Chồng của bà Lương Thị Đánh, trước khi chết, chỉ đau đáu ước ao, giá mà thôn Ngòi Ngần của mình có điện thì tôi chết cũng nhắm được mắt.

Bà Lương Thị Săm – chị gái bà Đánh – ngoài 70 tuổi, từ khi theo mẹ di dân từ chỗ nay là đáy hồ lên miền rừng nay gọi là bản Ngòi Ngần để vỡ một mảnh ruộng giữa rừng hoang vẫn liên tục cầu trời cho quê mình có điện.

“Tôi thấy cách đây 10 năm người ta đã vào khảo sát, nói là sang năm làm đường điện vào Ngòi Ngần, nhưng càng chờ thì càng… mất hút. Chúng tôi đã kiến nghị lên tất cả các cấp rồi, nhưng tuyệt nhiên chưa một ai trả lời chúng tôi là bao giờ thì quê tôi có điện. Suy nghĩ thấy nó “tiêu cực” trong lòng quá” – bà Đánh đanh thép nói.

Hạt thóc bị bỏ quên trong đáy hòm

Không có điện, bà con nghĩ ra đủ cách để chung sống với bóng tối và cái nóng nực kinh khủng của mùa hè. Mỗi người một cái quạt làm bằng lá cọ. Nhà nào khá giả thì mua máy nổ, dăm bảy nhà chung một cái, song cứ hai tiếng chạy máy thì mất vài ba trăm nghìn đồng, ai cũng phát hoảng “bỏ máy chạy lấy người”. Có người dùng ắcquy nạp điện.

Xã Bảo Ái có tới 4 thôn chưa có điện lưới. Bà con đang có xu hướng dùng máy thủy điện nhỏ thả dưới suối để sản xuất điện cho từng gia đình. Nhưng “sáng tạo” này còn gặp bi kịch hơn. Suối Ngòi Ngần bao năm ào ạt trong xanh, từ ngày ai đó nghĩ ra chuyện thủy điện nhỏ, thì nước suối cạn trơ đáy. Người ở đầu nguồn nước chặn suối lại, tích nước hòng phát điện cho nhà mình. Toàn bộ hạ lưu của suối cạn trơ, các thủy điện nhỏ khác biến thành cục sắt gỉ vô dụng.

Có khi, nhà bà Hoàng Thị Đánh, nhà anh Lê Thế Vinh, vì ở cuối nguồn nước, nên cứ chờ đến 21h, nước trên nguồn được “thả” về, mới có thể… le lói phát ra ánh sáng phục vụ việc ngủ.

Có đợt, suốt mấy tháng trời không một giọt mưa, thủy điện nhỏ không thể hoạt động. Vì không có điện, nên ở Ngòi Ngần gần sáu trăm nhân khẩu, quá nhiều người mù chữ và mới chỉ có 1 người tốt nghiệp cấp 3.

“Mù chữ đi vay vốn ngân hàng khổ lắm, phải điểm chỉ. Nhưng khổ hơn là hơn nửa thế kỷ hy sinh cho thủy điện, lên rừng rú khai hoang, dựng bản làng nhà cửa, đến giờ 100% đất ở của người dân vẫn chưa hề có sổ đỏ. Không có sổ thì ngoài Ngân hàng Chính sách xã hội, họ không được thế chấp vay tiền ở bất kỳ ngân hàng nào khác. Trong khi đó, Ngòi Ngần có đến 90% số hộ thuộc diện đói nghèo. Cái vòng luẩn quẩn đó, đêm nằm, trót là trưởng thôn rồi, tôi càng không tài nào ngủ được” – anh Vinh giãi bày.

Ngoài Ngòi Ngần, chuyện buồn cũng diễn ra tương tự ở các thôn Ngòi Nhầu, Ngòi Mấy, Ngòi Kè, Vĩnh An… của xã Bảo Ái. Đến nay chỉ một hai thôn, lác đác có vài hộ tự bỏ tiền, mắc dây, “xin ké” chút ánh sáng điện từ nơi xa về. Điện ấy – như đã nói – yếu đến mức sờ vào không thèm giật.

Đúng như lời ông Hoàng Văn Các khóc nói với người dân cách đây 2 năm trước khi chết: “Chúng ta là hạt thóc bị bỏ quên trong đáy hòm ở góc bếp”. Tất cả các đoàn cán bộ có thể gặp được, người Ngòi Ngần đều đã gặp và kiến nghị chấm dứt những cái vô lý mà mình đang phải gánh chịu.

Phó Chủ tịch Nguyễn Trung Sơn buồn rầu: “Họ cứ hỏi mãi, chúng tôi thương và chia sẻ với bà con lắm, nhưng không biết trả lời thế nào, vì mình ở cấp cơ sở. Chúng tôi cũng đi hỏi, lên tận tỉnh, tận các đoàn cao cấp, chỉ một đau đáu mà bà con gửi gắm: Bao giờ thì Ngòi Ngần và nhiều vùng dân cư của Bảo Ái có điện? Không ai trả lời được. Chúng tôi cũng chỉ còn biết hứa bà con là cố mà chờ đợi, hy vọng”.

Dứt câu chuyện về lời hứa mấy mươi năm còn bỏ ngỏ, bố đẻ trưởng thôn Vinh là cụ Lê Thế Hưng – ngoài 70 tuổi – mới cất lời. Sức cụ đã yếu lắm, cụ đi khỏi quê cũ, sống lang thang trên thuyền bè, rồi định cư vào Ngòi Ngần phá núi lập thôn bản từ mấy mươi năm trước. Giờ gần đất xa trời, điện chưa về đến quê mình, ông cứ ngồi phe phẩy quạt lá cọ, ngắm cái đèn dầu đỏ đòng đọc mà đay đi đay lại: “Các cán bộ họ đã quên mất nhóm dân hy sinh vì thủy điện này rồi ư?”.

(Còn tiếp)

Theo Đỗ Doãn Hoàng
Lao động

Advertisements

Năng lượng tái tạo: cuộc chiến thương mại mới

Tin tức về việc các nhà sản xuất tấm năng lượng mặt trời châu Âu đang thúc ép EU áp dụng thuế chống bán phá giá và có thể cả thuế “đối kháng” chống lại sự cạnh tranh từ Trung Quốc đang biến năng lượng tái tạo trở thành một trong những mối đe dọa chính trong trận chiến thương mại quốc tế.

Mối đe dọa chính trong trận chiến thương mại quốc tế

Có một sự cạnh tranh gay gắt cho danh hiệu bất tài (một cách nói hài hước nhất) trong việc hiểu được rằng nền kinh tế toàn cầu liên quan đến các chuỗi cung ứng đa quốc gia phức tạp. Nhưng đối thủ hàng đầu phải kể đến là sự thịnh nộ trong Quốc hội Mỹ khi đồng phục của các đội dự thi Olympics Mỹ được may ở Trung Quốc, bất chấp sự thật rằng những phần có giá trị nhất trong quá trình sản xuất như thiết kế, marketing, nghiên cứu diễn ra tại Mỹ.

Trong khi đó, một loạt các hành động pháp lý dưới hình thức phong tỏa đơn phương đối với nhập khẩu và kiện tụng lên Tổ chức Thương mại Quốc tế (WTO), có thể thuyết phục một người quan sát hờ hững rằng một cuộc chiến tranh thương mại đang diễn ra.

Tuy vậy, thực tế tình hình phức tạp hơn nhưng ít đáng lo ngại hơn so với bề ngoài của nó. Chắc chắn có những ví dụ nổi bật về việc hạn chế thương mại một cách sai lầm và các bằng chứng về việc những sự can thiệp như vậy đã gây sóng gió trong chuỗi cung ứng như thế nào. Nhưng với đội ngũ các luật sư thương mại trên chiến tuyến WTO, một lượng lớn các cuộc kiện tụng đã diễn ra thực tế là nhằm vào việc ngăn chặn những hạn chế thương mại tùy tiện trong tương lai.

Các tin tức về việc các nhà sản xuất tấm năng lượng mặt trời châu Âu đang thúc ép EU áp dụng thuế chống bán phá giá (chống lại việc nhập khẩu giá thấp) và có thể cả thuế “đối kháng” (chống trợ cấp) chống lại sự cạnh tranh từ Trung Quốc đang biến năng lượng tái tạo trở thành một trong những mối đe dọa chính trong trận chiến thương mại quốc tế. Nó cũng nêu nhấn mạnh vào mạng lưới phức tạp hữu hình mà chúng ta đã tạo lên khi tìm kiếm sự cứu giúp thương mại tạm thời trước tiên.

 

Thế vận hội đang là sự kiện tâm điểm và còn ba tháng nữa sẽ diễn ra cuộc bầu cử tổng thống Mỹ: các điều kiện đều hoàn hảo cho sự bùng nổ của chủ nghĩa dân tộc kinh tế sai lầm.

 

Khi ngành công nghiệp Mỹ được phép đánh thuế chống bán phá giá và đối kháng với các tấm năng lượng mặt trời vào đầu năm nay, các công ty Trung Quốc dường như chỉ đơn giản bổ sung thêm một mối liên kết Đài Loan vào chuỗi cung ứng của mình để tạo vỏ bọc mới cho chúng bằng cách gửi các tấm năng lượng tới Đài Loan để gia công, tái nhập khẩu thành phẩm về đại lục để lắp rắp và tái xuất khẩu sang Mỹ. Do vậy, đơn thỉnh cầu của châu Âu sẽ phải rộng lớn hơn để có thể bao gồm một phần lớn hơn của chuỗi giá trị tấm năng lượng toàn cầu, đe dọa việc sản xuất hiệu quả và tiết kiệm chi phí của một công nghệ mà khả năng cung ứng hiện đang bị thách thức.

Bất kỳ một sự can thiệp nào như vậy cũng có rủi ro tạo ra xích mích ở bất kỳ chỗ nào trong quá trình sản xuất, đặc biệt là trong bối cảnh rất nhiều trợ cấp và tín dụng thuế đang chuyển động trong ngành công nghiệp năng lượng tái tạo toàn cầu. Việc Mỹ đánh thuế vào các tấm năng lượng mặt trời sẽ nhanh chóng khơi mào một cuộc tranh chấp thương mại về polysilicon, vật liệu sử dụng để chế tạo các tấm năng lượng mặt trời. Các quan chức Trung Quốc hiện đang đe dọa áp dụng thuế chống bán phá giá với nhập khẩu từ Mỹ, viện cớ rằng thuế liên bang Hoa Kỳ và các khoản tín dụng thuế nhà nước bị quy vào các nhà sản xuất polysilicon.

Việc “ném đi ném lại” này được đặt trong bối cảnh làn sóng những vụ kiện tụng tới WTO gần đây giữa các cường quốc thương mại. Phần nhiều trong số đó nhằm đạt được những phán quyết ngăn chặn những người khác sử dụng những công cụ “bảo hộ thương mại” ví dụ như thuế đối kháng và thuế chống bán phá giá như một công cụ chính trị của việc trả đũa tùy ý.

Công cụ bảo hộ thương mại bị hạn chế

Đầu năm nay, chính quyền của ông Barack Obama, đã thực hiện phần nhiều chiến dịch tranh cử của mình nhằm thực thi được các quy tắc thương mại, đã thắng một vụ kiện quan trọng nhằm hạn chế việc Trung Quốc sử dụng bảo hộ thương mại với việc nhập khẩu thép. Mỹ không phải là trường hợp duy nhất: Brazil, một chuyên gia kiện tụng WTO nhiều kinh nghiệm và kỹ năng, đã tiến hành vụ kiện đầu tiên trong nội bộ các nước Brics, nhằm vào thuế chống bán phá giá với thịt gia cầm của Nam Phi.

Tuy nhiên, vị thế của Washington lại bị tổn hại mà thời gian và năng lượng lại bị lãng phí bởi sự thật rằng kho vũ khí bảo hộ thương mại của chính nước này lại có một vài vũ khí lại gặp nhiều khó khăn để được thông qua tại hội nghị Geneva. Năm ngoái, Washington đã thua Bắc Kinh trong một vụ kiện chống lại việc Mỹ áp cả thuế đối kháng và thuế chống bán phá giá đối với việc nhập khẩu tương tự.

Mỹ đã phải soạn thảo lại bộ luật thương mại của chính mình để đáp lại phán quyết của tòa án liên bang Mỹ đối với vấn đề tương tự. Chỉ trong năm nay, Washington mới giải quyết được những tranh chấp với EU và Nhật Bảng gần một thập kỷ trước về “zeroing – hóa không” – hoạt động bỏ qua những dữ liệu vô ích khi tính thuế chống bán phá giá của Mỹ.

Khi đó, việc sử dụng các công cụ bảo hộ thương mại bị hạn chế đáng kể kể từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu. Một phần của điều này là nhờ vào bản chất của bản thân sự toàn cầu hóa. Các công ty có hoạt động rộng khắp trên một vài quốc gia ít khi yêu cầu sự bảo vệ phòng trường hợp làm tổn thương tới các công ty con hoặc nhà thầu của mình.

Nhưng một phần là do những hạn chế đối với việc sử dụng các công cụ thương mại bởi các quốc gia ngày càng tăng theo các phán quyết của WTO. Vòng đàm phán thương mại Doha có thể không hiệu quả nhưng cơ quan giải quyết tranh chấp của WTO vẫn đóng một vai trò quan trọng.

Các công cụ bảo hộ thương mại là các công cụ chính sách lâu dài và việc tiếp tục sử dụng chúng dưới một số hình thức là không thể tránh khỏi, nhưng thực tế chúng là những công cụ vụng về để can thiệp vào chuỗi giá trị phân tách tỷ mỉ của nền kinh tế toàn cầu hiện đại.

Vai trò của sự hỗ trợ giới hạn và hạn chế về thời gian của chính phủ với những công nghệ mới ví như năng lượng mặt trời với lợi nhuận ngày càng tăng về quy mô và lợi ích lớn hơn cho xã hội – trong trường hợp này là giảm lượng khí thải carbon – vẫn chưa được quốc tế hóa thông qua các biện pháp như thuế carbon. Nhưng nó cũng có chút ít ý nghĩa trong việc cung cấp sự hỗ trợ thông qua sự hạn chế thương mại sai lầm chỉ làm tăng thêm sự trả đũa.

Một trong những trận chiến quan trọng nhất trong thương mại không phải là giữa Mỹ và Trung Quốc mà là trận chiến giữa việc hạn chế nhập khẩu tùy tiện và việc thiết lập các quy tắc và phán quyết toàn cầu hạn chế chúng. Các nhà thương mại tự do nên hy vọng rằng điều sau sẽ thắng thế.

Tuyến Nguyễn (Theo FT)

Hệ thống điện năng lượng mặt trời giá bao nhiêu?

Bạn đang cần tìm hiểu về nguồn năng lượng sạch? Bạn cần nguồn điện ổn định, liên tục và an toàn? Bạn cần có điện chiếu sáng vào buổi tối và sạc điện thoại di động để duy trì liên lạc? Tất cả đã có trong Bộ phát điện năng lượng mặt trời mini (Solar Kit) SH20 nhãn hiệu Samtrix.

Điện năng lượng mặt trời là nguồn năng lượng tái tạo, xanh sạch và bảo vệ môi trường. Ánh sáng mặt trời (quang năng) chiếu vào tấm panel pin mặt trời tạo ra nguồn điện một chiều DC, nguồn điện này thông qua tủ điều khiển cho ra điện một chiều DC 12V hoặc xoay chiều AC 220V để chạy các thiết bị gia dụng thiết yếu của gia đình bạn như : quạt, đèn, tivi, máy bơm…

Hiện tại, chúng tôi đang cung cấp bộ phát điện năng lượng mặt trời mini SH20 với giá từ 2.099.000đ có thể chạy được 4 bóng đèn LED siêu sáng liên tục 5 tiếng mỗi ngày, ngoài ra có bộ sạc điện thoại di động đa năng giúp bạn duy trì liên lạc mỗi ngày. Đặc biệt, khi mua hệ thống SH20 quý khách hàng được tặng ngay 02 bóng đèn LED siêu sáng có giá trị lên tới 280.000đ. Hệ thống SH20 được bảo hành 5 năm trên toàn quốc. Hãy mua ngay để trở thành người tiêu dùng thông thái. Đặc biệt sản phẩm được sản xuất và lắp ráp bởi Việt Nam hưởng ứng phong trào “Người Việt dùng hàng Việt”.

Ngoài ra chúng tôi còn có các gói Solar Kit khác phù hợp với gia đình bạn để sử dụng cho các mục đích khác như đèn chiếu sáng sân vườn, trang trại, nguồn điện dự phòng và liên tục cho gia đình.

Hệ thống này ngoài việc ứng dụng rộng khắp cho các hộ gia đình mà còn rất tiện dụng cho những ai đang phải đi thuê phòng trọ như : các bạn sinh viên, công nhân, những người có thu nhập thấp. Bạn đang phải trả tiền điện với giá cao hơn thị trường? Bạn thường xuyên phải chịu cảnh cúp điện khi đang học bài hoặc làm việc? Tất cả những khó khăn đó sẽ được giải quyết bằng bộ phát điện năng lượng mặt trời SH20. Đặc biệt đối với những gia đình có con nhỏ thì các bộ phát điện mặt trời từ SH20 tới SH100 đều sử dụng nguồn điện 1 chiều DC do vậy rất an toàn đối với trẻ nhỏ, đề phòng được các tai nạn do điện giật gây ra. Bộ phát điện mặt trời mini (Solar Kit) rất tiện sử dụng cho cả người già, phụ nữ và trẻ em.

Chỉ với 2.099.000đ bạn đã sở hữu ngay một bộ sản phẩm rất tiện lợi cho gia đình, ngoài việc cung cấp điện hàng ngày nó còn giúp bạn tiết kiệm tiền điện hàng tháng cũng như trở thành “bảo bối” mỗi khi bị cúp điện. Vậy còn chần chờ gì nữa, hãy gọi ngay tới số điện thoại : (04)35640644 hoặc (08)39482586 để nhận được sự tư vấn và hỗ trợ tốt nhất.

Để biết thêm chi tiết vui lòng truy cập vào địa chỉ website : www.samtrix.vn hoặc blog : https://diennangluongmattroi.wordpress.com

Mọi chi tiết xin liên hệ :

Công ty TNHH TM & KT Việt Trung
Số 59 – Cộng Hòa – P.4 – Q.Tân Bình – Tp.HCM
Số 16 – Ngõ 316 – Đê La Thành – Đống Đa – Hà Nội
Email : vtechco@vnn.vn
Hotline : 0983.802.686

“Giá rẻ cho khách buôn, giá buôn cho khách lẻ”.

Rất mong được phục vụ quý khách.

Điện hạt nhân Đức: 50 trước và 10 năm tới

Cách đây 50 năm, bang Bayern của Đức đã nổ phát súng lệnh đầu tiên về năng lượng nguyên tử. Nhưng chỉ mười năm nữa, nước Đức sẽ đoạn tuyệt hẳn với điện nguyên tử, với chi phí phá dỡ khổng lồ trên 30 tỷ Euro.

 

Sau thời kỳ bùng nổ điện hạt nhân trong những năm 70 thì nay là thời kỳ thoái trào. Đến năm 2022 Đức sẽ đóng cửa nhà máy điện hạt nhân cuối cùng. Công cuộc phá dỡ các nhà máy cũng sẽ ngốn nhiều tỷ Euro và đây là nhiệm vụ của cả một thế hệ.

Loại năng lượng được trợ giá

Ngày 24/6/1962 Tập đoàn điện lực RWE đã thành lập công ty điều hành điện hạt nhân Atomkraftwerk (AKW). Đây là nhà máy điện hạt nhân lớn đầu tiên của Đức. Năm năm sau khi Block A đi vào hoạt động, được coi là bằng chứng về khả năng sử dụng điện hạt nhân phục vụ sản xuất công nghiệp trên diện rộng.

Hồi đó dự trù kinh phí xây dựng AKW ước khoảng 345 triệu DM. Bản thân công ty điện hạt nhân RWE-Bayernwerk phải chịu 1/3 kinh phí xây dựng. Phần còn lại do chính phủ Liên bang và Cộng đồng nguyên tử châu Âu Euratom chi trả.

Chính phủ khuyến khích giới công nghiệp lao vào sản xuất điện nguyên tử, không khí lạc quan, vui mừng bao trùm ngành năng lượng điện. Những luận cứ ủng hộ điện nguyên tử được chấp nhận: tạo ra được một lượng điện và nhiệt lượng khổng lồ, không sản sinh khí CO2 trong quá trình sản xuất điện, thoát khỏi sự phụ thuộc vào dầu và khí đốt của những nước không ổn định về chính trị, tạo nhiều việc làm mới.

Tuy vậy, chi phí sản xuất điện hạt nhân thấp, nhưng các ông lớn ngành năng lượng vẫn bán điện nguyên tử theo giá thị trường, ngoài ra Đức không có uran. Và đấy là một lý do để những người phản đối điện nguyên tử thường đề cập đến.

Theo một nghiên cứu của tổ chức Greenpeace thì ngành điện hạt nhân đã được trợ cấp tới trên 100 tỷ Euro – trong khi đó Diễn đàn nguyên tử của Đức được sự ủng hộ của ngành kinh tế năng lượng thì cho rằng, con số trên là thổi phồng và số tiền trợ cấp thì chỉ trên dưới 20 tỷ Euro. Diễn đàn nêu lý do về lâu dài giá điện hạt nhân sẽ giảm, vả lại trong quá trình hoạt động lại không sản sinh khí độc CO2.

Tuy được chính quyền bang Bayern hết sức ưu ái, nhưng đã có thời kỳ điện hạt nhân bị phản đối kịch liệt. Điện hạt nhân đã chia rẽ người Đức: một số người kịch liệt phản đối điện hạt nhân vì sợ tai họa, môi trường ô nhiễm. Số người ủng hộ lại cho rằng, điện hạt nhân tạo nhiều công ăn việc làm và thu hút các ngành công nghiệp khác.

Tuy nhiên lịch sử 50 năm điện hạt nhân ở Bayern cũng đồng thời là lịch sử chết yểu một loạt dự án. Điển hình là dự án xây dựng công trình tái chế (WAA) ở Wackersdorf. Dân chúng phản đối kịch liệt, lúc đầu còn ôn hòa, nhưng sau thảm họa ở Tschernobyl 1986 thì sự phản kháng đã leo thang. Đã có các vụ đụng độ đẫm máu làm bị thương trên 400 người và nhiều người chết.

Đến năm 1989 thì dự án này bị đình chỉ vì Pháp đồng ý xử lý rác thải nguyên tử của Đức với giá giảm hơn 30%. Phía Đức mất 3,2 tỷ Mark vì vụ đầu tư này (khoảng1,63 tỷ).

Sau thời kỳ bùng nổ điện hạt nhân trong những năm 70 thì nay là thời kỳ thoái trào. Đến năm 2022 Đức sẽ đóng cửa nhà máy điện hạt nhân cuối cùng. Công cuộc phá dỡ các nhà máy cũng sẽ ngốn nhiều tỷ Euro và đây là nhiệm vụ của cả một thế hệ.

Một ví dụ, chi phí xây dựng nhà máy điện nguyên tử Würgassen năm 1971 là trên 400 triệu DM. Chi phí để phá dỡ nhà máy này tốn hơn nhiều, dự tính khoảng 700 triệu Euro.

Những nhà máy điện hạt nhân hiện có ở Đức đều đã hết khấu hao, nhà khai thác chỉ cần tính chi phí sản xuất. Giá thành sản xuất một MW giờ điện hạt nhân là 15 đến 20 Euro, ở nhà máy nhiệt điện chạy than hoặc khí thì từ 30 đến 40 Euro.

Nếu để nhà máy điện nguyên tử cuối cùng tiếp tục hoạt động đến năm 2040 thay vì phải đóng cửa vào năm 2022 thì các tập đoàn điện lực sẽ thu được một khoản lợi nhuận lên đến 57 tỷ Euro, nếu giá điện giữ nguyên là 50 Euro một Megawat giờ. Không chỉ có các nhà khai thác mà cả nhà nước cũng được lợi một khoản tiền là 31 tỷ.

30 tỷ Euro để phá dỡ và xử lý

Thay vào khoản thu to lớn đó nay các doanh nghiệp điện lực phải chi khoản tiền khổng lồ để tháo dỡ các nhà máy điện nguyên tử, chi phí cho việc ngừng hoạt động và tháo dỡ cũng như xử lý mỗi nhà máy điện nguyên tử ước khoảng 1,1 tỷ Euro. Bốn tập đoàn điện nguyên tử sẽ phải chi trên 30 tỷ Euro cho việc tháo dỡ và xử lý các nhà máy điện hạt nhân.

Hiện nay Đức vẫn tiếp tục tìm địa điểm cất giữ lâu dài chất thải hạt nhân. Đây là một vấn đề khó khăn, phức tạp vì sự phản ứng của người dân ở gần các địa điểm này.

Bay 6.000km với điện năng lượng mặt trời

Máy bay năng lượng Mặt Trời (Solar Impulse) đầu tiên và duy nhất trên thế giới của Thụy Sĩ đã hoàn thành chuyến bay xuyên lục địa (từ châu Âu sang châu Phi và ngược lại) với quãng đường dài gần 6.000km mà không tốn một giọt xăng.

 

Solar Impulse đã hạ cánh an toàn tại sân bay quân sự Payerne, Thụy Sĩ vào lúc 20 giờ 30 phút (giờ địa phương) ngày 24/7.

Chặng bay cuối cùng trong hành trình xuyên lục địa được thực hiện từ thành phố Madrid, Tây Ban Nha qua Toulouse, Pháp tới Payerne, Thụy Sĩ, được thực hiện bởi phi công Bertrand Piccard, đồng sáng lập của dự án Solar Impulse với phi hành gia André Borschberg.

Bắt đầu từ ngày 24/5, hành trình xuyên lục địa từ châu Âu sang châu Phi và ngược lại của Solar Impulse đã trải qua tám chuyến bay dưới sự điều khiển luân phiên của hai phi hành gia Bertrand Piccard và André Borschberg.

Tính tổng cộng, Solar Impulse đã trải qua 13 giờ 29 phút bay vượt qua chặng đường dài tới gần 6.000km qua các thành phố Madrid, Tây Ban Nha, Rabat và Ouarzazate của Marốc và thành phố Toulouse, Pháp, khu vực được coi là rất khó khăn đối với giao thông hàng không do thường xuyên có các đợt gió to.

Theo giới chuyên gia, các chuyến bay của Solar Impulse lần này cho thấy hiệu quả to lớn của công nghệ sử dụng năng lượng Mặt Trời, đồng thời cũng cho thấy rõ khả năng có thể vận hành cả ngày và đêm của các thiết bị sử dụng năng lượng Mặt Trời.

Cleanweb – Giải pháp sử dụng năng lượng tái tạo hiệu quả

Mặc dù năng lượng tái sinh đã trở nên phổ biến khắp thế giới, việc sử dụng các nguồn năng lượng này vẫn chưa thực sự hiệu quả do liên quan đến chi phí lắp đặt và vận hành thiết bị. Tuy nhiên, thông qua việc ứng dụng công nghệ thông tin, chúng ta có thể lạc quan về những giải pháp cho vấn đề này.

Năng lượng tái sinh đang bước vào thời kỳ phát triển bùng nổ, với tổng mức đầu tư dành cho công nghệ khai thác quang điện, phong điện, nhiên liệu sinh học… hiện lên tới 250 tỉ USD mỗi năm. Tuy nhiên, với các nhà đầu tư trong lĩnh vực năng lượng sạch, đặc biệt là năng lượng Mặt trời, lợi ích mang lại từ nguồn vốn của họ đang giảm dần, bằng chứng là giá của các tấm pin quang điện đã rớt từ hơn 4 USD cho mỗi watt xuống dưới 1 USD trong vòng 4 năm. Để có thể tiếp tục đầu tư vào lĩnh vực giàu tiềm năng này, nhiều nhà đầu tư buộc phải tìm đến những giải pháp mới hiệu quả hơn.

Cơ hội đầu tư tiếp theo của họ chính là Cleanweb (tạm dịch: mạng lưới sử dụng năng lượng sạch) – một mô hình công nghệ tận dụng lợi thế của Internet, mạng xã hội và hệ thống truyền thông di động để thay đổi cách thức chúng ta sử dụng nguồn năng lượng, liên kết với thế giới, tương tác lẫn nhau và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế.

Cleanweb - giải pháp sử dụng năng lượng hiệu quả

Thời gian qua, lĩnh vực năng lượng mới đã có nhiều đột phá lớn, trong một vài trường hợp, nguồn điện từ gió và Mặt trời thậm chí còn rẻ hơn nguồn điện từ nhiên liệu hóa thạch. Thế nhưng, ngành công nghiệp này không phát triển nhanh như mong đợi vì vấp phải các trở ngại như hệ thống kinh doanh yếu kém, chính sách khuyến khích và tài trợ (sử dụng năng lượng sạch) phức tạp, bên cạnh sự thất bại trong việc truyền thông với khách hàng.

Hãy tưởng tượng là sau khi cho xe tải chở hệ thống pin quang điện đến nhà khách hàng, nhân viên lắp đặt mới phát hiện có một cây to che phủ mái nhà và hệ thống sẽ trở nên vô dụng hoặc khách hàng không đủ nguồn lực tài chính để chi trả. Điều đó sẽ lãng phí đáng kể thời gian và tiền bạc. Nhưng với Cleanweb, hạn chế này sẽ được loại bỏ. Ví dụ, công ty năng lượng OneRoof Energy sử dụng hình ảnh vệ tinh để hoạch định dự án cho khách hàng từ xa, xác định chi phí và tính khả thi của nó trước khi cho xe tải đến nhà khách hàng để lắp đặt. Một công ty khác, Solar Mosaic, thì huy động vốn để trang bị hệ thống pin quang điện thông qua các khoản vay trực tuyến.

Theo ước tính của các chuyên gia ở Mỹ, những giải pháp dựa vào công nghệ thông tin có thể giảm đến 75% chi phí lắp đặt và sử dụng quang năng. Nếu vậy, điện Mặt trời có thể rẻ hơn cả điện sản xuất từ than đá và nó có thể đáp ứng được 15-20% nhu cầu điện năng tại nước này.

Mạng lưới sử dụng năng lượng sạch không nhất thiết chỉ tập trung vào việc sản xuất năng lượng, mà nó còn liên quan đến vấn đề tiết kiệm năng lượng và bảo vệ môi trường. Chẳng hạn như chương trình chia sẻ ôtô – một lĩnh vực đang phát triển mạnh, với số lượng xe dùng chung tăng từ 1400 chiếc năm 2004 lên 12000 chiếc hồi năm ngoái, và cũng sử dụng công nghệ thông tin để quản lý. Chủ dịch vụ chia sẻ ôtô Zipcar ở Baltimore (Mỹ) khẳng định mỗi một chiếc xe được chia sẻ có thể thay thế nhu cầu sử dụng cho 15 chiếc xe khác, như vậy, chúng ta không cần sản xuất thêm 190.000 xe. Ngoài ra, ứng dụng công nghệ thông tin trong hội họp trực tuyến và làm việc từ xa cũng là những giải pháp giúp tiết kiệm năng lượng hiệu quả.